Tôi sẽ có may mắn

Thử tưởng tượng nhé
Một ngày bạn vừa về sau 1 chuyến du lịch dài ngày rất vui rất đẹp với ba mẹ và cô bạn thân. Vui nhưng nhớ nơi đã đi rất nhiều lòng bạn tràn trề những nỗi buồn nỗi nhớ da diết về con người ở đó....Rồi thì ngay tối hôm ấy bạn được người nhà của bạn thông báo một tin khủng khiếp nhất mà ko bao giờ bạn có thể nghĩ ra. Dì vừa nói vừa khóc dì bảo bạn thật bình tĩnh ko được ngã gục dì bảo bạn là chỗ dựa tinh thần...Dì đưa cho bạn xem tờ xét nghiệm máu toàn từ chuyên môn nên bạn ko hiểu chỉ thấy có dòng chữ để "dương tính". Dì nói mẹ và anh bạn trong giai đoạn đầu có thể dẫn đến ung thư. Thật tình bạn vẫn ko hiểu chuyện j đang xảy ra bạn vẫn ko hiểu mẹ và anh đang bị j bạn ko biết j hết bạn chỉ thấy toàn đất trời sụp đổ bạn ko thể thở được nữa...Bạn vẫn ko biết mình đang khóc bạn ko biết đây là sự thật bạn bắt buộc những lời cay đắng ấy chỉ là cơn ác mộng. Rồi ko biết có một sức mạnh vô hình nào làm bạn thật bình tĩnh. Xét nghiệm đã có từ trước tết nhưng gia đình bạn cố giấu đến bây giờ đợi cái tết diễn ra êm ả mới thông báo và giờ thì bạn nghĩ phải nói ngay cho mẹ và anh đi khám bệnh và chữa trị liền. Bạn lập tức search trên mạng về căn bệnh này. Từng dòng từng chữ cứ như một cái tát và như một cái ôm dịu ngọt. Cứ thấy phần trăm dẫn đến ung thư hay chữ nguy hiểm là mắt bạn lại nhòa đi. Còn những từ ngữ nhẹ nhàng như làm bạn sống dậy sau cơn mê. Dì bảo bạn mạnh mẽ giỏi lắm...Ừ mạnh mẽ giỏi...tất cả những thứ ấy bạn ko bao giờ cần bạn thù tất cả...

Đêm hôm ấy là một đêm dài vô tận....trăn trở thù hận mất niềm tin vào cuộc sống. Bạn cố nghĩ nhưng ko thể nào hiểu bạn làm gì đáng bị như vậy sống tốt là được đến đáp như thế ư? Bạn khao khát người bệnh là bạn chứ ko phải bất cứ ai trong gia đình. Bạn vô cùng cô đơn và bạn cứ phải tự trấn tĩnh mình bạn muốn lập tức tìm ngay bạn thân của bạn tìm cả anh nhớ anh đến vô cùng. Bạn ước gì được nhiều người ôm chằm lấy bạn ngay lúc ấy. Nhưng khi với lấy dt thì bạn chẳng còn muốn gì nữa bạn hay tình yêu cũ của bạn...chẳng còn nghĩa lý gì nữa chỉ thấy buồn nôn...Nếu điều tệ hại nhất xảy ra liệu bạn còn có thể sống? Hoặc có sống bạn có còn hoàn thiện về tâm hồn...Rồi ba bạn gia đình bạn họ sẽ thế nào? Ko thể điều đó ko bao giờ xảy ra được ko bao giờ!

Bạn co quắp thiếp đến sáng. Vạn vật bừng sáng đường phố lại tấp nập nhưng bạn như bị mù chẳng còn có thể cảm nhận được chuyện j.  Bạn cố gắng giữ tinh thần bạn còn chưa làm xong đề án cuối kỳ...và bạn phải hoàn thành nó dù thế nào. Gần 1 giờ trưa tất cả cũng xong. Cô bạn thân gọi cho bạn sau khi thấy blog bạn trả lời ko có gì. Và một lúc sau một cô bạn khác lại gọi và sms cho bạn bạn ko trả lời. Tính bạn là thế mỗi lần có chuyện bạn cho phép mình cô đơn. Bạn ko muốn chia sẻ ko muốn nghe lời động viên ko muốn gặp bất cứ ai cứ nghĩ đến bạn cảm thấy sợ hãi lắm cảm giác phải gặp con người...Sau đó bạn lên trường nộp bài ngồi trong lớp như một sinh viên chăm chú nghe giảng. Ra về bạn chợt nhớ mình vẫn chưa ăn trưa bạn ghé quán bún riêu gần thư viện quốc gia ăn ngon miệng. Về nhà bạn nhìn mình thấy tiều tụy quá mắt sưng húp và vẫn còn đỏ đó cứ như chưa bao giờ mắt được khô từ hôm qua đến giờ. Mở tivi đọc báo bất cứ việc j có thể lấy đi sự tập trung của bạn. Nhưng vẫn ko thể đầu óc vẫn ko ngừng suy nghĩ về mẹ về anh bạn nhớ họ...
Tối đó bạn xách xe đi dạo SG. Ngồi trước nhà hát lớn những gia đình chở con đi chơi cặp tình nhân đang cười hạnh phúc bên nhau 2 cô bạn gái làm đủ kiểu chụp hình....cuộc sống thật vui phải ko?  Tự nhiên bạn đau quá bạn ghét phải một mình như thế này bạn ko muốn cuộc đời hạnh phúc  đầy bạn ra khỏi vòng xoáy. Bạn đã khóc khóc rất rất nhiều dù bạn mạnh mẽ đến dường nào nhưng đó là mẹ là anh của bạn ruột thịt của bạn đau đớn bạn còn tan nát lòng dạ hơn. Ko còn chịu nổi nữa bạn tìm chỗ dựa với cô bạn. Sài Gòn lên đèn tráng lệ và xa hoa quá nhưng  bạn vẫn  thấy thành phố Sài Gòn như lần đầu ngủ thật sớm...

Cứ thế bạn sống trong những ngày đia ngục nhất trên đời. Có lạc quan có yêu cuộc sống nhưng vẩn ko khỏi mất dần niềm tin...Bạn vẫn phải thật bình thường ở nhà trước mặt mọi người bạn làm ra vẻ ko sao khi còn một mình thì bạn tha hồ vung vẫy trong đôi mắt...Bạn ghét cái cách suy nghĩ của mình bạn cấm nó nghĩ lung tung như vẫn nghĩ ngợi hoài bạn ko cho phép nó nghĩ xa hơn nữa nhưng nó đã bay đến 5-10 năm sau mà mỗi năm lại làm bạn ko sống nổi...

Đến sáng hôm qua gia đình bạn đã đi xét nghiệm lại. Sau khi lấy 1 ống xi - lanh máu bác sĩ cho kết quả ba và bạn ko hề bị nhiễm. Coi như nhẹ bớt 1 phần cho ba. Còn mẹ và anh vì đã bị rồi nên giờ phải xét nghiệm kỹ hơn nữa thế nên đến tuần sau mới có kết quả. Những ngày chờ kết quả...khó chịu quá đỗi! Mẹ và anh rất bình tĩnh nên bạn cũng đỡ lo phần nào. Và sau mấy ngày bạn tìm hiểu thêm hiện tại mẹ và anh bạn vẫn chưa đến giai đoạn nguy hiểm vì phát hiện kịp thời. May mắn nhất là đi truyền máu mới phát hiện ra bệnh. Bởi vậy bạn ko nên bi quan nữa bạn phải mạnh mẽ và bãn lĩnh thật sự bạn phải nghĩ đây là số phận của con người bạn phải chấp nhận và đối đầu với nó mà như bạn thấy đó chính vì bạn đã sống thật tốt thì trời phật và mọi người đã phù hộ cho mẹ và anh bạn phát hiện kịp thời và việc chữa trị sẽ nhẹ hơn rất nhiều. Nghĩ vậy mà thấy rùng mình khi giả sử chỉ cần 5 năm sau thôi mới phát hiện...thì lúc đó ko ai nói trước được điều gì và bạn - dĩ nhiên cũng ko nói trước được tương lai của chính bạn.

Bạn sẽ phải cố cố giữ 1 tinh thần thép để 2 tuần thi sắp tới được suôn sẻ. Bạn phải lạc quan bạn phải tin cuộc sống sẽ đem đến may mắn cho mẹ và anh bạn. Bạn phải tin bạn sẽ được hạnh phúc!
Cầu trời khấn phật cho kết quả của mẹ và anh tốt nhất tốt nhất!
Bạn bè - đừng lo lắng nhiều nữa nhé   mình ko sao đâu Smile

Chau Xuan Nguyen

Agreed ang accepted
Chau Xuan Nguyen

trangtu

My story my real life. Don t give for anyone.

Chau Xuan Nguyen

I have no idea what are you talking about ??? Ask one of a reader to see if they can make sense of the story.
Chau Xuan Nguyen